Công ty Sách Phương Nam phối hợp với NXB Tri Thức vừa ra ấn bản Tiếng Anh cuốn Hồi ký Nguyễn Thị Bình với tựa đề “Nguyen Thi Binh - Memoir - Family, Friends anh country”. 

Cuốn sách được Lady Borton chuyển ngữ và được nhà văn Nguyên Ngọc hiệu đính. 
Lady Borton là nhà nghiên cứu, nhà văn, nhà hoạt động thiện nguyện và là một người Mỹ thầm lặng thúc đẩy tiến trình bình thường hóa quan hệ giữa Mỹ và Việt Nam. Trước đó, Lady Borton cũng chuyển ngữ khá nhiều sách về những nhân vật lừng danh trong lịch sử Việt Nam: Chủ tịch Hồ Chí Minh, đại tướng Võ Nguyên Giáp. 
Nguyễn Thị Bình là cháu ngoại của chí sĩ yêu nước Phan Châu Trinh. Bà cũng là nữ chính khách nổi tiếng thế giới khi là trưởng phái đoàn của Mặt trận Dân tộc giải phóng miền Nam Việt Nam tham dự hội nghị Pari năm 1973. Và bà chính là phụ nữ duy nhất đặt bút ký vào hiệp định. Bộ trưởng Bộ Ngoại giao đầu tiên. Bà cũng từng giữ chức vụ Phó Chủ tịch nước Việt Nam từ 1992 đến 2002.
Nhà văn Nguyên Ngọc nhận xét: “...Có lẽ bà là người Việt Nam có nhiều bạn bè nhất trên thế giới, từ những người dân thường cho đến các nguyên thủ quốc gia nổi tiếng và thuộc nhiều chế độ chính trị khác nhau.
Những năm tháng ấy, bà có mặt ở hầu khắp hành tinh, và thật lạ, thật đẹp, hình ảnh của một Việt Nam đang chiến đấu khốc liệt lại được đại diện không phải bằng một chiến binh đằng đằng sát khí mà là một phụ nữ nhỏ nhắn, khiêm nhường mà uyên bác, gần gũi mà sang trọng, sự kiên định không gì lay chuyển nổi lại được thể hiện chính bằng một vẻ thong dong đầy tự tin... Bà gọi công việc đó là “ngoại giao nhân dân”, nghĩa là con người đến với con người, trái tim đến với trái tim. Bà đem bạn bè về cho dân tộc. Và đấy là một trong những nhân tố quan trọng quyết định thắng lợi kỳ lạ của Việt Nam trong thế kỷ qua...”

Trong tuần qua, làng sách chứng kiến lần đầu tiên dòng sách tô màu dành cho người lớn (Coloring Book) xuất hiện ở Việt Nam.

Các tập sách đang được đón nhận tốt bên cạnh dòng sách tô màu cho người lớn
Có hai tập trong số này lọt vào top bán chạy nhất nhì trên hệ thống phát hành trực tuyến Tiki: Vương quốc muôn loài (Nhã Nam và NXB Văn Học) đã bán được 1.255 quyển, vị trí thứ 2 là quyển Khu vườn bí mật (Thái Hà Books & NXB Lao Động) với 1.204 quyển.
Những phản hồi từ bạn đọc về hai quyển sách này cũng rất tích cực, đa số cho rằng “khổ sách to, các chi tiết cũng dễ tô, giấy dày nhưng khi tô bằng màu nước hay bút lông vẫn bị lem nên đừng chủ quan khi sử dụng hai loại màu này.
Còn nếu tô bằng chì thì rất đẹp, các kỹ thuật tán màu hay chỗ trống vẽ thêm cũng nên được tận dụng để sáng tạo tối đa so với phiên bản gốc”.
Cùng dòng sách tô màu dành cho người lớn, trên hệ thống phát hành Bookbuy ghi nhận bốn tập sách của NXB Trẻ (Cảm hứng sắc màu, Kỳ ảo với hoa, Mê mẩn cùng muông thú, Vũ trụ thu nhỏ rực rỡ) lọt vào vị trí thứ 2 trong top 5 quyển sách bán chạy nhất suốt hai tuần qua (350 quyển).
Hệ thống phát hành Bookbuy cũng vừa chứng kiến một cuộc “sốt thơ” ngoạn mục, khi tập thơ mới nhất của Nguyễn Thiên Ngân Ôm mỏ neo nằm mộng những chân trời trong hai tuần qua đã bán được con số kỷ lục: 680 quyển, nâng lượng bản bán ra của tập này lên 4.000 quyển kể từ khi phát hành vào tháng 6.
Trên hệ thống phát hành của Công ty Sách Phương Nam, quyển Già sao cho sướng ? - tác phẩm mới nhất của bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc - dẫn đầu các sách bán chạy trong tuần qua với số lượng bán ra 777 quyển.
Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc đã vận dụng kiến thức y khoa và nghệ thuật viết văn để “chữa” cả thân bệnh và tâm bệnh cho người già, đơn cử như ba chứng: thiếu bạn, thiếu ăn, thiếu vận động. Tác giả khuyến khích giải quyết ba chứng bệnh trên thì có thể nói già mà vẫn sướng.
Một hiện tượng đáng chú ý nữa là tập tản văn Mỉm cười cho qua của hai tác giả Iris Cao và Hamlet Trương vừa ra mắt đã lọt vào top 5 của cả hai hệ thống phát hành Phương Nam (523 cuốn, đứng vị trí thứ 3) và Fahasa (đứng vị trí thứ 2 với 930 cuốn).
Vẫn với chủ đề của giới trẻ: tình yêu, tình người, cuộc sống xung quanh, trong tập này Iris Cao thiên về chia sẻ những câu chuyện cuộc đời, còn Hamlet Trương nói nhiều hơn một chút về tình yêu.
Và một quyển sách nữa cũng lọt vào top 5 của cả hệ thống phát hành Fahasa và Sách Phương Nam trong tuần qua là quyển Thỏ bảy màu - Timeline của tui có gì?
Với những câu chuyện được xem là “hết sức đời thường mà phi thường hư cấu của nhân vật Thỏ cùng đồng bọn”, quyển sách lấy cảm hứng từ Facebook và có ảnh hưởng đến cuộc đời thực.
Điều trùng hợp thú vị là trong tuần, cả Fahasa và Sách Phương Nam mỗi bên đều bán được 852 “em” Thỏ bảy màu thú vị này.

TT - Chỉ một vài tuần sau khi ra mắt độc giả cuốn sách Gã Tây kia sao lấy được vợ Việt, mới đây nhà văn Di Li tiếp tục ra mắt độc giả cuốn tản văn Thị thành ký (Liên Việt & NXB Thế Giới ấn hành).
Chỉ trong một thời gian ngắn, nhà văn Di Li liên tiếp cho ra mắt độc giả nhiều cuốn sách mới - Ảnh: V.V.TUÂN
Chỉ trong một thời gian ngắn, nhà văn Di Li liên tiếp cho ra mắt độc giả nhiều cuốn sách mới - Ảnh: V.V.TUÂN
Thị thành ký gồm 28 tản văn, là những câu chuyện ngắn được tác giả chứng kiến, nghe kể lại hoặc cảm nhận, như những lát cắt phản ánh nhiều chiều cuộc sống đô thị và tâm lý thị dân thời hiện đại. Đó là những câu chuyện vừa bi, vừa hài về tính cách người Việt như thích chê vùi dập, thích khen bốc giời, nghiện mua sắm, chỉ coi trọng “cửa trước” mà coi thường “cửa sau”...
Nói về tâm lý “đam mê mua sắm” của nhiều người Việt, Di Li nhẹ nhàng dẫn ra câu nói của nhiều người nước ngoài từng nói với chị: “Người Việt Nam có một niềm đam mê mua sắm kỳ lạ”, và niềm đam mê ấy không chỉ của riêng phụ nữ mà còn cả với “cánh đàn ông”, “bà bác già nua”... “Họ mua những gì? Thập cẩm. Từ những vật đắt tiền như cái nồi, cái chậu. Từ những vật nhỏ xíu như thỏi son, thẻ nhớ cho đến những thứ khổng lồ như tivi, đệm giường, quạt cây” (Người Việt mua sắm, người Tàu bội thu).
Di Li rất hài hước khi nói về “tập quán dùng chung cho vui” rằng: “Thậm chí khi đi vệ sinh (chứ không phải đi xem phim hay ăn tiệc), người Việt cũng có thói quen rủ nhau cùng đi cho vui. Có người nếu không rủ được ai đi cùng thì đành đoạn cố nhịn chứ nhất định không chịu đi một mình”.
Câu chuyện Văn hóa... “đầu ra” ở Việt Nam đã được nhiều nhà văn, nhà báo lên tiếng phản ánh. Còn Di Li dẫn chứng một câu chuyện nhân văn từ những nhà vệ sinh: “Ở nhiều nước, bao gồm cả Trung Quốc, hầu hết các nhà vệ sinh công cộng đều có buồng riêng dành cho người tàn tật và cho phụ nữ có con nhỏ. Buồng này rộng hơn và có giá đỡ cho bà mẹ dùng để thay tã cho em bé. Thậm chí, một nhà hàng tư nhân nhỏ xíu ở Paris, chủ là người Việt Nam, song toilet cũng có buồng riêng với dấu hiệu xe lăn trên cánh cửa”.
Ngoài cuốn tản văn mới này, mới đây cuốn sách Cocktail của Di Li bao gồm 18 truyện ngắn cũng đã được nhà thơ Dick Gebuys dịch sang tiếng Hà Lan (Liên Việt & NXB Thế Giới ấn hành). Đây là cuốn sách đầu tiên của một tác giả trẻ Việt Nam được dịch sang tiếng Hà Lan.

Mười tuổi, thằng Cưng bị cha nó đem bỏ vào cái sọt tre nhấn xuống con sông gần nhà. Người trong xóm ùa ra đứng xem. Xôn xao. Ồn ào. Hai chàng thanh niên xông tới túm được cái sọt lôi khỏi mặt nước rồi xốc ngược thằng Cưng lên.
Minh họa: Đặng Hồng Quân
Minh họa: Đặng Hồng Quân
May, thằng Cưng uống chưa căng ruột. Lát sau nó đã mở được mắt, kêu đói bụng. Cha nó lúc đó đã được người ta dắt vào nhà pha nước chanh cho uống. Vài tiếng xì xồ, trời, say rượu mà đem con ra nhấn sông, thiệt hết nói nổi.
Lần sau, vẫn là kịch bản cha đem con nhấn sông. Xóm làng bớt người ùa ra nữa. Mệt. Kệ nhà nó. Thằng con mà chết thì thằng cha đi tù mọt gông.
Lần thứ ba, thằng Cưng quẫy đành đạch dưới nước. Thấy đông người đứng trên bờ ngó nghiêng nhưng chả ai lao vào cứu, cha nó hét to: “Tui giết thằng này cho bà con coi. Nó không phải con ruột của tui”. Nói xong người cha vật ngã ra nước khóc. Thằng Cưng lật sọt lặn một hơi trồi lên bờ ngồi buồn. Người ta lại dìu cha nó về nhà pha nước chanh     cho uống.
Xóm làng quở mồm cái nhà gì đâu oan nghiệt. Vợ mới chết năm ngoái trên sông này, giờ thằng cha đem con đi nhấn nước. Người xưa bảo chết nước có nòi. Khéo rồi thằng con cũng như mẹ nó.
Chuyện mẹ thằng Cưng chết trên sông hồi năm ngoái cũng dậy tiếng cả vùng. Nửa đêm mẹ nó lặng lẽ bơi đò một mình qua sông. Đò chìm. Mất nửa buổi sáng thợ lặn mới vớt được người xấu số lên. Cha thằng Cưng đinh ninh vợ mình cố tình bỏ đi theo trai, mà không phải theo trai, mẹ nó theo thằng bồ cũ trên thành phố. Sau đó có lần say, người cha đưa tay túm hai tai thằng Cưng dằn mặt ra nói: “Cái mặt mày rõ ràng là mặt của thằng cha trên thành phố. Mày không giống tao chút nào”.
Mới chỉ ba lần nhấn sông nhưng thằng Cưng có cảm giác “quen” nước. Nó không sợ nữa. Và nó cũng đã có một sự chuẩn bị. Mỗi khi thấy cha khật khờ say rượu về đầu ngõ là nó vào bếp nốc một ngụm nước mắm như kiểu thợ lặn trước khi xuống nước. Đến khi cha nhấn cái sọt xuống sông, thằng Cưng vẫn cứ lặng im. Cha lơi tay, nó lật sọt lặn tiếp một chặng thì nổi lên rồi tiếp tục bơi ngang qua sông. Và nó đã bơi được qua tận bờ bên kia. Sáng hôm sau cha nó hỏi: “Sông dài không con?”. Cưng đáp: “Cũng ngắn thôi”.
Sau chuyện thằng cu mười tuổi bơi vượt sông, dân làng bảo chắc cha nó hết dám thi gan với thằng con rồi. Quả đúng thật, cha con không đem nhau ra sông cho thiên hạ cười nữa. Cha nó cũng bỏ rượu, chú tâm làm lụng nuôi con.
Chuyện xảy ra hơn mười năm trước. Giờ thằng con đã ngoài hai chục tuổi, trổ mã chắc chắn, tay chân to khỏe. Nhiều lần người ta thách anh cu Cưng lặn thi, bơi thi, ai thua chịu một chầu rượu. Lần nào anh cu Cưng cũng được chiêu đãi rượu mồi miễn phí. Còn người cha không biết do máu xấu hay do cực nhọc làm ăn mà tóc đã bạc nhiều. Hai cha con vẫn sống với nhau vui vẻ, cứ như không có chuyện hồi trước.
Đời, bi kịch nào rồi cũng qua được. Sông rộng bao nhiêu cũng vượt qua được. Nhưng những mối bận tâm trong lòng thì xem ra khó nguôi ngoai. Như cái lần hai cha con Cưng ngồi ăn cơm tối và nghe thời sự. Đài đang nói chuyện dạo này tràn lan nạn bạo hành trẻ em. Kinh nhất là chuyện mẹ ruột dung túng cho tình nhân đánh đập con mình. Đến đó cha bỏ bát. Anh cu Cưng năn nỉ có cá ngon cha ăn thêm bát nữa, nhưng cha lắc đầu từ chối. Cưng nhẹ nhàng bảo: “Chuyện thiên hạ, cha đừng nghĩ nhiều đau đầu”.
Hôm sau cha sang hàng xóm chơi, tâm sự với ông bạn chí cốt rằng nghe thế thì biết là thằng con mình nó còn nhớ chuyện hồi xưa ông ạ. Người hàng xóm bảo: “Nhưng nó là thằng có hiếu có tình. Ai bơi được qua sông cũng là kẻ dễ thứ tha”. Cha gật đầu vẻ tâm đắc câu này.
Buổi chiều anh cu Cưng đi làm về thấy cha nấu nướng xong xuôi, lại còn giặt phơi tất cả áo quần trong chậu. Trước tới nay hai việc này là của Cưng, phận làm con trong nhà không có đàn bà. Cưng nghèn nghẹn nuốt nước mắt. Cha con mà làm gì khách sáo quá. Mười năm nay anh đâu có giận cha. Nhiều lần ngồi nhớ lại bữa đám tang mẹ, cha uống say cứ chửi mẹ bỏ theo trai. Hay chuyện cha suýt nữa nhấn chết chìm mình... Cưng đều chỉ xem đó như những kỷ niệm buồn chứ không hề oán trách cha. Lại nghĩ đó là tại rượu làm người ta hư, chứ thực chất cha rất tốt. Hoặc là cha giả vờ lấy cớ giận mẹ để đỡ đau hơn trước cái chết tức tưởi của mẹ mà thôi.
Bác hàng xóm gọi Cưng sang bảo: “Dạo này thấy cha cháu hay buồn, thử hỏi xem ông có tâm sự gì không? Hình như là ông còn áy náy chuyện xưa. Chuyện xưa là chuyện gì chắc cháu biết rồi. Thôi về nghĩ cách làm cho ông vui”.
Hôm sau Cưng gói áo quần lên phố, quyết tâm kiếm việc gì đó nhanh có tiền, chứ cứ ở nhà lặn sông đãi cát chỉ đủ ăn. Cưng tính chỉ đi chừng hai ba tháng, làm ngày làm đêm gì cũng được, cốt là dư ra chục triệu để đưa cha đi Sài Gòn làm cái xét nghiệm huyết thống.
Nếu anh đúng là con ruột của cha, chắc cha sẽ vui lắm, mọi ngờ vực sẽ được xua tan. Nhưng nếu anh không phải con của cha thì sao? Thì cũng là dịp để chứng minh rằng cha đúng. Cha hận mẹ là đúng. Cha từng đem con bỏ sông là đúng. Sự thật đôi khi chả để làm gì mà chỉ để thỏa mãn sự tò mò, thế nhưng người ta rất cần.
Lên phố năm ngày thì Cưng nhận được tin cha mất. Buổi trưa, cha một mình ra sông cởi áo lội xuống nước. Người ta ngỡ là ông chỉ muốn xuống tắm nên không để ý. Nào ngờ ông cố bơi qua sông. Đến được nửa dòng thì chìm. Bác hàng xóm kể lại cho Cưng rồi ngậm ngùi bảo hình như cha cháu cố bơi qua sông để chứng minh một điều gì đó.

Ừ, nhà mụ có dông bão gì đâu, chỉ có những cơn điên bất chợt thế, toàn chuyện vặt vãnh mà nguyên nhân từ khó khăn, nghèo khổ mà ra.

Tranh: Nguyễn Ngọc Thuần
Buổi sáng chủ nhật, hắn thức dậy lúc sáu giờ ba mươi phút. Thằng con trai hơn ba tuổi trườn vào giường rúc cái đầu nhỏ xíu, tròn vo và chua chua vào mũi hắn: “Hôm nay chở con đi chơi nha ba!”. Chơi bời gì, khổ thấy mẹ mà còn ham chơi, ý nghĩ khổ vẫn hay thống trị suy nghĩ hắn thế, còn tay hắn thì xoa xoa lưng thằng con ý muốn làm dịu cái ham muốn không nên có của nó.
Rồi hắn mở mắt tỉnh hẳn, à hôm nay là chủ nhật, hôm nay hắn không có phiên trực, ý tưởng của thằng con trai cũng hay hay, hay là thiết kế một chương trình gì đó khác đi chuỗi chương trình nhàm chán mà tiểu gia đình hắn vẫn áp dụng. Đi ăn sáng chẳng hạn, ăn “cơm gà” hoài chán ngắt, bởi cơm gà nhà hắn là cơm nguội người ta đổ cho gà ăn nhưng mình dùng, gọi thế cho oai, cho đỡ tủi.
Cũng phải, hai vợ chồng làm công bình thường, ở nhà mướn, nuôi thằng con bệnh tật triền miên rồi còn đi học, có “cơm gà” ăn là may lắm rồi.
Hôm qua hắn nhận bốc dỡ hàng cho chuyến xe tải cuối về công ty. Lúc ấy tối mờ tối mịt rồi, trời lại mưa lâm râm lành lạnh. Ba trăm ngàn là cái giá đưa ra cho một xe tải loại nhỏ chứa đầy những thùng cactông nặng như đựng đá.
Không ai làm thì hắn “cà lảm”. Đúng mười giờ đêm ba trăm ngàn đồng đã xúng xính trong túi quần sau của hắn làm cho cái đít lép kênh kênh. Hắn có cơ sở để thực hiện cái dự định tốt đẹp cho vợ, cho con đây rồi. Mụ vợ hắn, công nhân may suốt ngày ép xác tăng ca trong nhà xưởng, ốm tong teo, cao nhẳng như cây lúa cời, quen với cơm công ty và “cơm gà” ở nhà.
Không như hắn còn biết đến miếng ngon khi tụ tập nhậu nhẹt hay đi đám này đám kia. Còn thằng con hắn cũng đã sợ cháo nhà trẻ, cơm nhà trẻ lắm rồi, hôm nay dứt khoát hắn phải cải thiện cuộc sống cho hai con người này, đó là bổn phận, là trách nhiệm của hắn.
Hắn bước ra giữa nhà, người vẫn còn mệt mỏi nhưng giọng thì dõng dạc lắm: “Bữa nay cả nhà đi ăn sáng, cho hai mẹ con tự chọn”. Thằng con nhảy cẫng lên: “Bánh canh, bánh canh!”. Hắn cười hiền, âu yếm: “Chuyện nhỏ, chuẩn bị đi nha không lát nữa nắng!”.
Là hắn bỗng dưng yếu đuối sợ nắng sợ gió thế chứ thằng con hắn, mụ vợ hắn và cả hắn nữa thường ngày vẫn phơi nắng chang chang mà có sao. Nhưng hôm nay phải gầy dựng một nếp sống mới!
Mụ vợ tròn mắt: “Điên à, tiền học cho con chưa đóng!”. Mụ này vẫn có thói quen thế, nói với chồng bao giờ cũng phủ đầu hỏi chuyện điên trước, ngay cả khi mụ âu yếm tình tứ cũng thế, kệ mụ, đó là quyền của mụ. Hắn không thèm trả lời, chỉ cười cười độ lượng kiểu không thèm chấp vụn vặt đàn bà.
“Hay trúng mánh, trúng số?”. Chả trúng gì cả, làm thằng đàn ông thì phải lo cho vợ, cho con, thế thôi. Hắn học giọng của tay trưởng nhóm bảo vệ nhưng trưởng nhóm còn có tiền “đi đêm”, còn hắn có cái khỉ khô gì ngoài đồng lương bèo.
Mụ vợ vẫn chưa hết ngạc nhiên còn nói giọng mỉa: “Tui ăn hai tô à nha!”. Đồ tham ăn, người teo quắt, cái bao tử chắc chỉ lớn bằng cái nắm đấm mà đòi nhồi hai tô. Hắn lườm yêu mụ vợ một cái thật dài: “Đủ sức không?” rồi lẳng lặng đi vệ sinh cá nhân, mặc bộ đồ bảnh nhất, dẫn xe máy ra ngoài. Mụ vợ sau một hồi nghi ngờ thấy hắn có vẻ cương quyết thì hối thúc thằng con mặc đồ đẹp, nai nịt nhanh gọn như con nhà binh, khóa cửa cẩn thận rồi cung cúc bước ra sau.
Hắn cầm lái, cái xe cánh én màu xanh còm cõi với hai tay lái cong cong như cánh én bay lên chạy loằng ngoằng trong con hẻm dài loằng ngoằng. Thằng con ngồi giữa vừa hát vừa nói nhấm nhẳng, ngọng nghịu: “Buổi sáng em chào mẹ, chạy tới ôm cổ cô, buổi chiều em chào cô để ùa vào lòng mẹ...”. Chao ôi là yêu, thằng này cũng có tâm hồn ghê!
Hôm nay hắn hơi run tay, xém đụng bà già từ trong nhà xô ra; lại thêm một con choai choai tóc sợi mì tôm xanh đỏ chạy trong hẻm mà lao như đánh bom tự sát; hú vía, hắn thắng gấp rồi lại rồ ga vọt lên, có loạng choạng đấy nhưng quyết liệt như xung trận. Có thể nguyên nhân là do hôm nay hắn làm một việc quan trọng quá, cũng có thể hôm qua hắn làm việc quá sức, mà cũng có thể do cả hai.
Mụ vợ phía sau tay vẫn ôm cứng cái eo còm của hắn, miệng gào lên: “Ông định giết mẹ con tui à?”. Vợ chồng hắn vẫn quen gọi nhau bằng ông bà như thế dù tuổi mới chớm băm, cũng là cách gọi yêu chứ gọi anh em bây giờ thấy ngượng miệng. Hắn cười nhẹ nhàng, tình tứ, cái đầu tóc xù ghếch ra sau cụng cụng vào cái đầu đang chồm lên trước của mụ vợ: “Giết mẹ con bà tui ở với ai?” và ngay lập tức nhận một cái nhéo yêu vào sườn.
Đến ngã tư, hắn thấy đèn xanh bật lên nhưng cái đám người vẫn lố nhố phía trước, thời buổi công nghiệp mà sao vẫn còn những con người chậm chạp, lề mề đến thế. Thiên hạ chạy tay ga, nhích tay vặn là phóng cái vèo, còn hắn chạy cánh én, chở ba, dừng phải lấy trớn lại là căng.
“Đèn xanh hay đèn đỏ?”, hắn thét hỏi vợ mặc dù hắn không bị loạn thị hay mù màu. Thì cũng phải tạo cơ hội cho mụ vợ có trách nhiệm đối với cái việc trọng đại trong ngày hôm nay của gia đình hắn chớ. “Xanh”, mụ vợ cũng gào lên nửa như reo hò át hẳn mớ âm thanh hỗn tạp và inh ỏi. Hắn thấy rõ trong bụng ba con người còi cọc nhà hắn đang tưng bừng như lân nghe tiếng pháo.
Hết ngã tư, hắn chạy từ tốn, vẻ kiêu kiêu, ta đây cũng có khả năng lo cho vợ, cho con, cải thiện cuộc sống gia đình chứ bộ. Rồi cũng phải có ngày hắn sẽ khá lên: hắn lên chức tổ trưởng tổ bảo vệ, làm chuyền trưởng, lên quản đốc, phải từ từ, từ từ; thiên hạ khối anh từ lái xe, bảo vệ mà leo lên bậc sếp đáng kính đó sao, hắn cũng trình độ hết phổ thông chớ bộ.
Mà không leo trèo con đường công danh thì hắn sẽ gặp một dịp may nào đó, trúng số chẳng hạn, hay gặp một người tốt giúp đỡ; “có đức mặc sức mà ăn”, các cụ dạy thế, hắn thì đức độ tuyệt vời rồi.
Ôi, đời mà, cứ khỏe mạnh vầy rồi từ từ đợi, từ từ tính. Nghĩ đến đấy, hắn nhằm thẳng quán bánh canh nằm trên con đường hắn vẫn chở con đi học mà tiến tới. Thằng nhỏ cũng mấy lần được mẹ chở đến ăn rồi, tô nhỏ thôi tránh lãng phí nên khoái món này lắm.
Quán lúc ấy đã đông người. Cả nhà hắn chọn một bàn trong góc khuất. Ngồi trong này cho chắc ăn, chễm chệ bảnh chọe ra ngoài kia lỡ gặp người quen thì xấu số. Bà chủ quán dướn cổ hướng ánh mắt vào hắn ý hỏi nhu cầu bao nhiêu, hắn giơ bốn ngón tay lên cao ngoe ngoe. Thì quán này đâu có món gì khác ngoài bánh canh. Mỗi người một tô, tô còn lại hai vợ chồng hắn sẽ “cưa đôi” cho đã đời một bữa. Đời người có mấy gang tay...
Hai cánh mũi hắn phập phồng, hắn nhìn sang thằng con, nó vẫn líu lo, cái mũi thì nở ra thấy rõ rồi. Còn mụ vợ hắn duyên dáng và đáng yêu là, đôi mắt mụ long lanh mà hình như còn ươn ướt. Mụ so đũa, lau muỗng, lấy khăn giấy chia cho từng người, lóng ngóng, ngượng ngập nhưng yêu yêu là. Hắn dặn lòng sẽ duy trì nếp cải thiện cuộc sống này, không duy trì sao được, nhìn con, nhìn vợ sung sướng, hạnh phúc thế...
Lúc phục vụ bê bốn tô bánh canh tới, hắn trịnh trọng phân bổ cho từng người, tô dư để ra một bên giao hẹn rõ thằng con nếu ăn giỏi thì thưởng thêm. Khuyến khích vậy chứ sức nó ăn hết tô là muốn xỉu rồi. Cả nhà chuẩn bị bước vào trận đánh... chén.
Đúng lúc ấy, chẳng hiểu thằng con lóng ngóng thế nào đánh đổ tô bánh canh cái ào. Nước lèo nóng chảy ròng ròng, bánh canh thì nhểu nhảo sợi ngắn sợi dài lênh láng trên mặt bàn cáu bẩn. Mụ vợ hắn gào lên ngay lập tức như thể cái máy phát nổ vừa bị bấm nút, đúng là một phản xạ không điều kiện, âm lượng giữ nguyên như đang ở phòng trọ: “Mày chỉ giỏi phá, thằng ma, thằng quỷ con này!”. Mụ này thay đổi trạng thái quả là với tốc độ chóng mặt.
Thằng con trai ba tuổi mếu máo, chắc nó cũng bị nước nóng văng vào, miếng ngon vừa vuột khỏi miệng lại còn bị chửi là ma, quỷ mà không chừng nó cũng đang băn khoăn không biết đánh đổ vậy có bị cắt suất không. Hắn lườm, bắt đầu thấy bực bội: “Nhỏ mồm, không phải gào lên thế”.
Mụ lấm lét nhìn quanh, hơi mắc cỡ, hơi ân hận vì quá lời với con trong một hoàn cảnh đáng nhớ như buổi sáng này. Thiên hạ đông đấy nhưng họ không có thời gian nhìn lâu, họ còn xì xụp với phần của mình, còn có những công việc đang chờ, sức đâu mà để ý chuyện trẻ con.
Nhưng chuyện không dừng ở đấy, nó buộc mọi người phải tập trung theo dõi bởi nhanh như cắt, mụ vợ hắn luồn cái tô xuống sát cạnh bàn lấy muỗng lùa lùa cái mớ cọng trăng trắng nhểu nhảo lòng thòng ấy vào lại. Rõ là không phải dọn vệ sinh rồi, mụ này có âm mưu tiếp tục sử dụng. Hắn thấy máu nóng sôi lên làm cho giọng nói thành gầm gừ: “Bỏ đi!”, “Hứ!” - mụ vợ liếc xéo hắn còn cong cớn nhưng ra chiều hơi quê quê nên bồi thêm: “Mắc gì bỏ, hai mươi ngàn đồng đó cha!”.
Hắn thấy đắng đắng trong họng, mụ này khổ quá thành bần tiện, quẩn mất rồi. Cũng nhanh chóng, họng hắn chuyển thành đắng ngắt ngay, vài ánh mắt hướng về cái bàn trong xó của gia đình hắn tò mò. Mụ này không còn biết gì đến an toàn vệ sinh thực phẩm hay thể diện trước đám đông thì phải, bởi mụ vẫn nâng niu lùa cái mớ thực phẩm đổ tràn lan trước cặp mắt chăm chú của thằng con.
“Bỏ, còn ba tô nè!”, hắn nhắc lại, âm lượng nhỏ hơn nhưng cứng rắn, cương quyết hơn. Mụ vợ giả điếc, chắc còn băn khoăn giữa bỏ hay dùng, thằng con thì háo hức, ý chừng nó đói bụng lắm rồi. Mà không đói sao được, mùi thơm bốc lên ngào ngạt như thế kích thích bao tử, ban nãy hắn chẳng thấy nước miếng tứa đầy chân răng là gì, mà hình như bao tử trẻ con vốn nhạy hơn của người lớn. “Ông không ăn thì tui ăn, nghèo còn sĩ diện!”, mụ vợ trủng trẳng nhưng đầy cương quyết và hiện rõ cái ý khinh khỉnh với gã.
Ơ hay con mụ này lạ, thời buổi dịch tiêu chảy cấp ầm ầm, thiên hạ đi cầu tháo ruột, mà nó hiểu thế nào là sĩ diện kia chứ, không dùng thực phẩm mất vệ sinh mà là sĩ diện à? Hắn thấy mình bắt đầu nổi điên, cáu, gầm gừ: “Thiệt tình, “miếng ăn là miếng tồi tàn!”, cái bụng không phải cái sọt rác”.
Câu nói cuối quả có sức mạnh ghê gớm. Cái mặc cảm nghèo khổ nhịn thèm nhịn nhạt kìm nén trong lòng mụ vợ nay có dịp bùng lên. Ra cái kẻ mụ gọi bằng chồng cũng coi thường mụ. Mụ tiết kiệm, mụ nhường nhịn là cho chồng, cho con; ai chẳng muốn ăn ngon mặc đẹp, ai chẳng muốn vệ sinh...
Hắn ví von bụng của mụ với sọt rác là sao, là rác rưởi, là mạt hạng chớ gì. Được ngày tỏ vẻ quan tâm đến vợ, đến con mà nói năng xóc óc kiểu đó; miếng tồi tàn là sao, ai tồi tàn, mụ hay hắn... Mụ điên, mụ điên thực sự rồi, cứ nhìn thì thấy mặt mụ đã bừng bừng lên; các sợi cơ trên mặt giật giật liên hồi, hai vành môi cong cong.
Người nghèo, người khổ thường hay có những sự tự ái cực kỳ nhạy cảm thế. Những “triệu chứng” ấy trên khuôn mặt của mụ hắn thuộc lòng rồi, hắn hiểu sắp có chuyện gì, thôi “tránh voi chẳng xấu mặt nào!”, kiểu này có ở lại cũng nuốt sao vô? Hắn phải xử lý tình huống trước, phải cao tay và nhanh tay mới được.
Hắn đứng phắt dậy, bỏ lại cái tô bánh canh chưa hề đụng đũa, về, về nhà ăn “cơm gà”, ăn mì gói mấy chục năm nay có sao đâu, tập tò cải thiện làm gì cho đủ thứ chuyện trên đời. Con mụ vợ quả là quá quắt, hắn mà có tiền, có nhiều tiền đảm bảo không đổi xe, không đổi điện thoại, không sắm nhà mà hắn sẽ đổi con... mụ vợ điên khùng đó, cái gai đó.
Lúc hắn bước chân ra tới cửa thì mụ vợ cũng tru tréo với theo: “Trả tiền đi!”. Ờ ha, hắn mời mà, mụ ấy làm gì còn đủ tiền mà trả. Quê chết đi được, đi với con mụ vợ này, thằng con này quê chết đi được. Quân tử nhất ngôn, hắn ghé lại bà chủ béo đang nhễ nhại mồ hôi bên nồi nước lèo lùng bùng sôi. Tám chục ngàn đồng ra đi, vẫn chưa có tí ngũ cốc nào trong bụng, đời, cay cú thế.
Hắn dắt xe ra, thấy cái xe sao mà cũ rỉ, hèn hạ đến thế so với cái đám người béo tốt trong kia. Đúng là cả nhà hắn làm trò cười cuối tuần cho thiên hạ. Chưa hết, mụ vợ nửa dắt nửa kéo thằng con còn đang khóc ngoác miệng, mắt nhắm tịt, các loại nước ròng ròng trên mặt chạy bổ ra. Khuôn mặt mụ lúc này mà đóng quái vật trong phim kinh dị quả không cần hóa trang thêm. “Cho nó về nhà hay giục đi!”. Mụ ra lệnh chồng chở con về mà nói năng vô văn hóa thế.
“Giục!”, hắn rít qua kẽ răng nhưng hai tay thì luồn xuống nách thằng nhỏ nhắc bổng nó lên để lòi ra hai cái chân nhỏ xíu trắng xanh giãy nguây nguẩy như đỉa phải muối: “Mẹ về luôn, mẹ về luôn!”, nó gào khóc thảm thiết. Hắn vẫn tóm hai nách thằng nhỏ ấn nó vào giữa khung xe, mắt không thôi lườm vợ: “Đi đâu tốt đẹp hơn thì đi!” rồi nổ máy, rồ ga, cái xe cà tàng vọt lẹ chở một thằng đàn ông và một thằng trẻ con bụng rỗng phóng đi để lại một mụ vợ với ngơ ngẩn khói.
Đúng tám giờ năm phút, ba con người ốm đói vẫn đói meo! Hụt một bữa cải thiện!
Sau phút định thần, mụ vợ quái vật lại trở về đúng nghĩa với mụ đàn bà thường ngày. Mụ trở về cái bàn, nơi cả nhà mụ vừa gây nên một trận đại huyên náo cho quán ăn để lấy nón, khăn và áo khoác cho thằng nhỏ mà hồi nãy giận quá không kịp đội, mặc cho nó. Giận thì giận mà không được quên. Đồ cũ, đồ xấu người đấy nhưng mất đi là phải ra tiền mà tiền nhà mụ thì...
Mụ thoáng xót con, nhỏ xíu, bụng đói mà lại tiếp tục bị đem đi phơi nắng. Không biết cha nó có ghé chỗ nào cho thằng nhỏ ăn không, mọi ngày giờ này nó đã no bụng rồi. Ngay lập tức mụ hiểu, mụ xót ruột: chồng mụ trong trạng thái giận dữ như thế thì no bụng, no lắm rồi làm sao có thể nghĩ đến chuyện lo cho con.
Nhưng cái quyết tâm bỏ nhà đi đâu đấy trong mụ cũng gào thét ghê gớm. Lão ấy cũng là cha nó thì có trách nhiệm phải lo cho nó, chuyện gây gổ với lão chồng đến nước vầy sao về cái phòng trọ kiểu lò sấy chuối ấy được và ý nghĩ định bụng gom đồ rồi bắt xe ôm đi chơi đâu đấy, nhà người quen hay bà con mụ thiếu gì ở cái thành phố này hình thành một cách rõ ràng.
Nhưng cũng ngay lập tức nó bị phá sản. Thằng con, mụ không được phép để cho nó đói bụng. Giờ này chắc nó còn khóc dữ lắm, mà không biết đã về đến nhà chưa, trên đường đi có sao không, liệu chồng mụ có giận cá chém thớt không? Những ý nghĩ quay cuồng điên loạn trong đầu mụ.
Cải thiện làm gì cho thêm khổ, cứ “cơm gà”, mì gói như ngày thường cho rồi. Phải về, mụ phải về cái phòng trọ của mình, mụ sẽ không thèm nhìn cái lão chồng sĩ diện và thô thiển ấy, mụ về để lo cho thằng con mụ, tương lai của mụ, điểm tựa về già của mụ. Chắc nó cũng đang mong mẹ lắm!
Đúng lúc ấy, ánh mắt mụ lại lướt đến ba tô bánh canh còn tỏa khói nhè nhẹ. Thôi lấy một tô về cho con kẻo nó đói, nó mong, bản năng thu vén đàn bà thúc giục mụ. Ánh mắt mụ lại hướng vào hai tô còn lại; tô chồng, tô vợ, tô con, ba cái tô nằm yên ả bên nhau như ba con người bình yên trong một mái nhà không dông bão.
Ừ, nhà mụ có dông bão gì đâu, chỉ có những cơn điên bất chợt thế, toàn chuyện vặt vãnh mà nguyên nhân từ khó khăn, nghèo khổ mà ra. Ban nãy chồng mụ cản là lo cho mụ chớ nào phải cho ai, hồi nào đến giờ vẫn nhịn nhường vợ con...
Ờ, mà mụ cũng làm chuyện kỳ cục, mất mặt thiệt, chồng mụ buồn là phải. Cảm giác bị chồng “bỏ chợ” như một làn khỏi mỏng tang là là bay khỏi cái đầu đã hết nóng và bớt điên của mụ. Khối giận như một quả bóng xì hơi. Mình đàn bà, lùi chồng một bước cho nhà yên, hơn thua gì... Thôi mang cả về, tội gì mà dại, miếng ngon đến miệng mà bỏ, khổ con, khổ mình, khổ cả chồng. Mà đùm túm về bây giờ kể cũng ngại với mọi người, nhưng thôi, người trong thiên hạ, biết ai là ai.
Lúc hắn thay đồ, rửa mặt mũi cho con xong và vừa nằm vật ra giường thì mụ về tới, xách lủng củng những bịch. Thằng con đang ngồi góc nhà khóc ấm ức như vừa bị đòn oan thấy mẹ thì òa lên. Mụ quăng cả đám bịch ra nền nhà ôm con nựng nịu xin lỗi, hứa hẹn nghe ngọt ngọt là, chẳng có vẻ gì của một mụ đàn bà vừa phát rồ.
Mụ cũng giả tảng làm như không biết có sự hiện diện của thằng đàn ông bụng lép lòi xương sườn xương sống đang nằm thẳng đuỗn trên giường. Phòng trọ mười mét vuông, hắn chứng kiến hết, thương càng thương. Đúng là cơ hội làm thằng chồng tốt mà chả làm được, lại còn đi diễn cái tuồng chửi mắng quát nạt vẫn diễn nhão như cháo ở nhà chỉ tổ làm chuyện cười cho thiên hạ. Hắn tự trách mình.
Đợi thằng con nguôi nguôi, mụ đi kiếm tô, kiếm đũa, kiếm muỗng sắp đủ ba tô còn trịnh trọng đặt tất cả trên một tờ báo. Mụ gọi trổng nhưng tiếng gọi nghe đã có hồn lắm: “Ăn đi, nguội ngắt hết cả rồi!”. Rõ không phải mụ chỉ nói với con không vì mụ bày ba tô rành rành. Ra mụ này đã hết giận, mà mụ hết thì tội tình gì mình làm cho căng hơn nữa, nãy giờ hắn cũng muốn huề lắm rồi mà chưa biết tìm đâu ra nút thắt.
Hắn giả uể oải ngồi dậy, nhìn con trước rồi ngại ngùng nhìn vợ sau. Thằng con há miệng đón từng muỗng lớn mẹ đút nhìn như chim non chờ mẹ mớm mồi, hắn thấy mà muốn ứa nước mắt. Thấy hắn trở dậy, chẳng đợi mẹ nhắc, thằng con mời hắn ăn bánh canh, hấp tấp, ngọng nghịu và nhồm nhoàm. Mặt mụ vợ đã giãn ra, phẳng phiu hoàn toàn không còn nét quái vật nào vương vấn trên khuôn mặt thân quen đấy.
Hắn sà xuống bên thằng con - công cụ làm lành chuyên nghiệp của hai vợ chồng hắn, nói hớ: “Ngoan, tuần sau ba lại chở đi nữa nghe”. Thấy nó vừa trợn mắt nuốt vừa gật gù đắc ý lắm còn mụ vợ hắn thì chúm miệng cười, ngó bộ đểu nhưng hắn... chịu được. 
TRÂM OANH

Mấy dòng phi lộ của tác giả viết thế này: “Thế sự, nỗi công dân, ưu tư, gay gắt... là do người viết bị va đập mỗi ngày. Nếu những đoản văn này có nhiều chất báo chí, cũng mong độc giả thể tất...”. 
Sách do Phương Nam và NXB Phụ Nữ ấn hành
Sách do Phương Nam và NXB Phụ Nữ ấn hành
Sao lại phải thể tất nhỉ? Khi nỗi ưu tư, tư cách công dân... những đau đáu về thời cuộc chính là điều kiện cần (tất nhiên chưa đủ) của người cầm bút, bất kể nhà văn hay nhà báo ở bất cứ thời     đại nào!
Đây cũng chính là lý do khiến tập tản văn Hoa ở trong lòng chạm được vào trái tim người đọc, tạo nên những cộng hưởng, suy tư, bức xúc trước nhiều vấn đề mà ai ai cũng phải đối mặt trước những chuyện lớn nhỏ ngày ngày đang xảy ra. Chuyện kẹt xe, chuyện triều cường, chuyện ở chính trong gia đình mình, chuyện bạn bè, con cháu, cả chuyện những chiếc ghế ngạo mạn bằng gỗ quý được chường ra một cách đầy thách thức trong dinh thự của kẻ trọc phú hay quyền thế... Rất nhiều cảnh ngộ đời thường, những chuyện hằng ngày với các chi tiết trải ra trong một không gian khá rộng lớn. Từ miền Tây với bao kỷ niệm thân thương đến Hà Nội còn khá ngỡ ngàng, từ Sài Gòn với những va quệt hằng ngày đến nước Pháp và châu Âu yên bình êm ả...
Và vượt lên tất cả, người đọc vẫn cảm nhận được vẻ đẹp được thanh lọc, được chắt chiu từ những va đập, những bức xúc bị dồn nén cần giãi bày, chia sẻ.
Hoa ở trong lòng là thế. Chất văn cũng là ở đấy. Lối viết văn giản dị mà thông minh, kiệm lời nhiều ẩn ý, một trong những nét thuộc về phong cách (nếu có thể gọi như thế) của Dạ Ngân vẫn in đậm trên nhiều trang viết của chị trong tác phẩm này.          

TT - Đan Nam “cục mỡ”, nhân vật chính trong Chơi nhiều hết mệt, là cậu bé ngây ngô, đáng yêu và cực kỳ yêu mẹ....
Ảnh: Nhã Linh
Ảnh: Nhã Linh
Được ghi lại bằng ngôn ngữ giản dị mà dí dỏm dễ thương, Chơi nhiều hết mệt (NXB Trẻ) không chỉ là cuốn nhật ký của người mẹ hết lòng yêu thương con mà còn chia sẻ “bí quyết” dạy con mới lạ.
Đan Nam “cục mỡ”, nhân vật chính trong Chơi nhiều hết mệt, là cậu bé ngây ngô, đáng yêu và cực kỳ yêu mẹ. Đến tháng 12 năm nay cậu vừa tròn 8 tuổi, nhưng vẫn cả ngày bi bô “Đan Nam yêu mẹ nhất trên đời”, “Đan Nam yêu mẹ và Finky nhất thế giới”...
Luôn miệng nói yêu mẹ, rất hay khen mẹ, thiết kế cả một bộ thơm để thơm mẹ trước khi đi ngủ... Sống với đứa trẻ đáng yêu như vậy, trí tim người mẹ nào mà không “rụng rời”, nhưng yêu con, thương con mà không chiều con quá mức thì phải làm sao?
Người mẹ trong Chơi nhiều hết mệt luôn dạy con theo hướng thành người độc lập, tự giác, nghiêm túc và có trách nhiệm. Khi con phạm lỗi, người mẹ vẫn trách phạt con đúng mực, không dùng đòn roi nhưng vẫn có thể đưa con vào khuôn phép. Hoặc chị mua cho con trai út một bể cá nhỏ, giao nhiệm vụ chăm nom hằng ngày để tập cho con quen với việc chịu trách nhiệm một cái gì đó.
Ngay cả cậu con trai lớn Lê Nam được rèn giũa phải tự lập từ bé. Bằng chứng là khi áo quần sút chỉ, đứt khuy, Lê Nam không bắt mẹ khâu mà nhờ mẹ chỉ cách đính khuy, may gấu quần...
Sống ở Đức, nhưng văn hóa Việt vẫn được duy trì hằng ngày trong nhà Đan Nam. Những bài thơ, ca dao đậm chất quê hương, món thịt nấu kiểu Việt mà cả nhà ai cũng mê tít hay lời con trẻ ngây ngô “Đan Nam thích biển Việt Nam, biển Việt Nam đẹp”, “Đan Nam muốn sau này lấy vợ như bố, một phụ nữ Việt Nam”... đều làm ấm lòng những người tha hương.
Từng 10 năm làm giáo viên, tác giả Lê Minh Hà rất để ý đến phương thức giáo dục. Chơi nhiều hết mệt với những mẩu chuyện ở trường của “cục mỡ” Đan Nam đã phần nào phản ánh được điểm cộng trong nền giáo dục tiên tiến của Đức.
Dõi theo từng ngày con đi học, tác giả không khỏi thốt lên kinh ngạc bởi cách người Đức đào luyện một con người. Chỉ một cuộc thi thể thao của các bé mẫu giáo nhưng lại được nhà trường tổ chức nghiêm túc, hoành tráng, có đội cổ vũ nhiệt tình giăng cờ kết hoa không khác gì Olympic.
Tốt nghiệp mẫu giáo, cô chủ nhiệm nghiêm túc hỏi từng bé sau này lớn lên muốn làm gì... Bằng chính việc coi trọng con trẻ và việc trẻ làm, điều này tập cho trẻ lớn lên biết tôn trọng bản thân, tôn trọng người khác, biết nghiêm túc trong mọi việc mình làm, dù việc nhỏ nhất.
Không hề có dấu hiệu bắt ép trẻ trong việc học, nhà trường ở đây ngược lại, luôn gắng tạo cho trẻ một không gian thoải mái nhất để trẻ tự nguyện học tập, dạy trẻ biết nói lời xin lỗi, cảm ơn, chỉ cho trẻ cách can đảm nói lên ý muốn của mình một cách đúng đắn, có chủ kiến nhất.
Những ghi chép thật thà được chiết xuất từ người mẹ được cộng hưởng cả hai nền văn hóa Đông - Tây, quyển sách bổ ích cho những người làm cha làm mẹ nào muốn lẩy ra một cách phù hợp để cùng học, cùng chơi với con mình.

Thử tưởng tượng, bạn bước vào phòng thi và gặp một đề bài vỏn vẹn một từ: Nước hay là Yêu, Ghét và nhiệm vụ của bạn là phải viết một bài luận trong ba giờ về từ đó. Bạn tha hồ sáng tạo (thậm chí tán xạo).
Sách do NXB Trẻ thực hiện - Ảnh: Chi Anh
Sách do NXB Trẻ thực hiện - Ảnh: Chi Anh
Liệu cách mở đầu câu chuyện về sự sáng tạo của tác giả Tina Seelig ở cuốn sách inGenius (Bạn thật sự có tài! - Phạm Anh Tuấn dịch, NXB Trẻ) có đủ gợi cho bạn những háo hức, tò mò muốn theo tiếp các trang sách?
Cái bài luận đó, dĩ nhiên, sẽ không có đáp án đúng sai, và cách mỗi người trình bày sẽ thể hiện bề sâu kiến thức, khả năng lập luận, tưởng tượng của chính cá nhân đó.
Sáng tạo cũng vậy, theo Tina Seelig, không có giới hạn và luôn cần được mỗi người tự khám phá, khuyến khích, thậm chí cần một môi trường để sự sáng tạo trăm hoa đua nở... Bởi: ý tưởng miễn phí nhưng vô giá.
Chắc chắn, bạn thật sự có tài, đó là lời khẳng định hùng hồn của Tina Seelig. Bằng các dẫn chứng là vô số phát minh, hằng hà khám phá của nhân loại đều đến từ những phút giây sáng tạo... thậm chí có lúc tưởng điên rồ, tác giả dẫn dắt người đọc đi từ câu chuyện biết bắt chước đến kỹ năng quan sát, động não, kết hợp và rồi từ đó mỗi người tự khám phá và phát huy năng lực của chính mình.
Không dừng lại ở đó, Tina Seelig còn gợi mở những phương pháp mà các doanh nghiệp nói riêng, cộng đồng nói chung, có thể thực hiện để luôn thật sự tạo điều kiện cho mỗi cá nhân sáng tạo, tập thể sáng tạo.
Và chính cuốn sách này cũng là một sự sáng tạo khi bạn vừa có thể đọc sách, vừa có thể dùng điện thoại thông minh của mình quét mã để xem những bài viết, clip bổ trợ.

Lễ hội sách Hoa học trò hướng tới học sinh, sinh viên với nhiều chương trình ưu đãi, giao lưu, đổi sách... Các tác giả trẻ ăn khách cùng diễn giả tên tuổi góp mặt ký tặng.

Diễn ra trong ba ngày từ 21 tới 23/8 tại Trung tâm Triển lãm Vân Hồ (Hoa Lư, Hà Nội), lễ hội sách tổ chức với mục đích tạo sân chơi dành cho người yêu sách và bạn đọc trẻ. Đối tượng đông đảo tham gia các hội sách chính là giới trẻ. Chương trình có sự tham gia của nhiều đơn vị xuất bản, phát hành trên cả nước như Nhà xuất bản Kim Đồng, Nhà xuất bản Thông tin và Truyền thông, Công ty Nhã Nam, Sách Đông Tây, Sách Đông A, Comi- Cola...



Hàng chục nghìn bản sách thuộc nhiều thể loại sẽ được bán với giá ưu đãi, thậm chí giảm tới 90%. Chương trình không giới hạn thể loại nhưng những đầu sách giáo dục, văn học, dạy kỹ năng sống, sách thiếu nhi sẽ được ưu tiên giới thiệu. Bên cạnh đó, Lễ hội sách còn tổ chức loạt sự kiện giao lưu, chương trình ca nhạc, quyên góp. Từ TP HCM, hai tác giả đang được yêu thích là Iris Cao và Hamlet Trương sẽ tới giao lưu với độc giả thủ đô.

Các họa sĩ truyện tranh như Thành Phong, Vũ Đình Lân, Dương Minh Đức... cũng chia sẻ về các xu hướng phát hành truyện tranh Việt hiện tại. Một số chương trình nghệ thuật gây quỹ ủng hộ đồng bào vùng lũ Quảng Ninh được thực hiện với sự tham gia của rapper Mr. T, ca sĩ Emily, nhóm nhảy Lynt... Nhiều tác giả văn học, diễn giả sẽ ký tặng sách tại các gian hàng như Trần Đăng Khoa, Nguyễn Cảnh Bình, Hoàng Anh Tú, Tuyệt Đỉnh Sinh Vật, Lynk Miêu...

 Lam Thu
Powered by Blogger.